HomeBóng Đá Việt

Letou – Còn ai xứng đáng vô địch hơn CLB Viettel?

Letou – Còn ai xứng đáng vô địch hơn CLB Viettel?
Like Tweet Pin it Share Share Email

Sự chặt chẽ đến thô ráp trong lối chơi có thể khiến Viettel không được yêu thích rộng rãi, nhưng nhiều chi tiết cho thấy đó là danh hiệu có lợi cho bóng đá Việt Nam.

Tiền vệ Trọng Đại của Viettel (trắng) tranh chấp bóng, trong trận thắng Sài Gòn FC ở lượt cuối cùng V-League 2020 trên sân Thống Nhất hôm 8/11. Ảnh: Đức Đồng.

Tiền vệ Trọng Đại của Viettel (trắng) tranh chấp bóng, trong trận thắng Sài Gòn FC ở lượt cuối cùng V-League 2020 trên sân Thống Nhất hôm 8/11. Ảnh: Đức Đồng.

Để trả lời câu hỏi Viettel có xứng đáng vô địch hay không, nhất thiết cũng cần đặt vấn đề: Nếu không phải họ, thì là ai?

Hà Nội đương nhiên được nhắc đến đầu tiên, bởi xét về nhiều khía cạnh, đó vẫn là đội bóng mạnh nhất Việt Nam. Họ là đội duy nhất có thể áp đặt lối chơi lên đối thủ. Họ tấn công hay, ghi nhiều bàn thắng đẹp, lối chơi đậm tính cống hiến, lôi cuốn người xem. Nhưng trên thực tế, thành tích của Hà Nội mùa này không thực sự xuất sắc, hoặc ít ra là một bước lùi so với chính họ. Đội chủ sân Hàng Đẫy thắng 11 trong tổng số 20 trận, đạt tỷ lệ 55%. Kể từ 2010, chỉ năm 2017 – khi Quảng Nam vô địch, đội bóng của bầu Hiển mới có tỷ lệ thắng thấp đến như vậy.

Xuyên suốt mùa giải, Hà Nội thường trực phải giải quyết vấn đề nhân sự, liên quan đến các trụ cột như Duy Mạnh, Đình Trọng hay Pape Omar rồi Rimario… nhưng đó không phải là lý do để bào chữa. Bởi, những yếu tố còn lại của họ vẫn hơn hẳn những đội bóng khác, từ việc đầu tư nhân sự, không phải thi đấu các giải quốc tế, có đầy rẫy ngôi sao trong đội hình, ngoại binh chất lượng cao và lối chơi đã định hình suốt 5 năm qua. Việc về nhì mùa này vì thế phản ánh phần nào năng lực thực tế của Hà Nội.

Vậy Sài Gòn FC thì sao? Không thể phủ nhận sự mới mẻ mà thầy trò Vũ Tiến Thành mang lại cho giải đấu, nhất là tinh thần “xả thân” mà vị Chủ tịch kiêm HLV thường xuyên nhắc đến. Tuy nhiên, họ chưa đủ tầm để lên ngôi. Một đội bóng hầu như không có tuyển thủ quốc gia, ghi bàn chủ yếu nhờ ngoại binh, bị Quảng Nam, Hà Tĩnh, HAGL, SLNA cầm hòa… mà vô địch thì có lẽ chất lượng giải đấu có vấn đề.

Và bây giờ, khi xét đến Viettel, điều đầu tiên phải ghi nhận là họ đã buộc Hà Nội đua với mình đến tận vòng cuối cùng. Thầy trò Trương Việt Hoàng vô địch không phải vì Hà Nội chơi quá tệ, mà vì họ làm tốt hơn đối thủ. Trong hai cuộc đối đầu trực tiếp trước nhà vô địch được xem là mạnh hơn, Viettel đều không để thua dù cả hai trận diễn ra tại Hàng Đẫy, vốn được xem là sân nhà của Hà Nội chứ không phải của Viettel.

Bên cạnh đó, các con số thống kê để định hình một nhà vô địch, Viettel cũng đều có đủ. Số trận thắng của họ cao nhất giải, tỷ lệ là 60%, không thua kém bất kỳ nhà vô địch nào khác trong lịch sử ngoại trừ Hà Nội của mùa 2018. Tỷ lệ thắng trận của Viettel nhiều hơn bảy nhà vô địch khác tính từ năm 2002. Họ có số bàn thua ít nhất và số bàn thắng nằm trong top 3.

Khi Viettel vô địch, đây chỉ mới là năm thứ hai họ chơi bóng ở V-League. Đó là một thực tế rất rõ ràng dù nhiều người vẫn cho rằng họ là “hậu duệ của Thể Công”. Trong lịch sử V-League, chỉ duy nhất một đội bóng vừa thăng hạng đã vô địch, đó là HAGL năm 2003. Trong khi đó, Hà Nội cũng đến năm thứ hai, Đồng Tâm Long An và Bình Dương đến tận năm thứ ba. Một đội bóng trẻ như vậy, phải thay HLV đến ba lần trong hai năm đá V-League mà có thể vô địch với những chỉ số chuyên môn thuyết phục, thì rất xứng đáng.

Quế Ngọc Hải òa khóc sau khi Viettel vô địch V-League 2020. Ảnh: Đức Đồng.

Quế Ngọc Hải òa khóc sau khi Viettel vô địch V-League 2020. Ảnh: Đức Đồng.

Chức vô địch của Viettel có một chút vết gợn, đó là việc họ thắng với tỷ số 1-0 suốt năm trong bảy trận tại giai đoạn II, khiến người hâm mộ cảm thấy họ thực dụng, có vẻ yếu thế hơn Hà Nội FC. Nhưng thầy trò HLV Trương Việt Hoàng có lý do để không cho phép mình lựa chọn khác. Hơn 10 năm qua, V-League nằm trong sự thống trị của Hà Nội và trong năm năm trở lại đây, còn bị chi phối bởi giả thuyết “5 đánh 1”. Bình Dương, HAGL hay Thanh Hóa, TP HCM đều từng đầu tư rất mạnh, có thâm niên đá V-League lâu năm, mà vẫn không thể đụng đến “ngai vàng” của bầu Hiển. Để thay đổi điều đó, cần có phương pháp, quyết tâm mạnh mẽ và khác biệt, đấy chính là điều mà Viettel đã chọn. Có thể nói, Viettel chỉ kém Hà Nội FC ở khía cạnh giải trí trong khả năng trình diễn lối chơi. Điều này hoàn toàn có thể thay đổi theo thời gian, khi họ có đủ tự tin chơi thứ bóng đá của kẻ mạnh.

Cho nên thay vì nghi ngờ, hãy chúc mừng Viettel. Chức vô địch của họ có thể chưa làm tổn hại đến “vương triều” của Hà Nội FC, nhưng nó đã cho thấy đó không phải là thứ bất khả xâm phạm. Một phần nào đó, nó cũng sẽ khiến cho những đội bóng “chưa đá đã thua” hay “đá cho vui” cũng cần nhìn lại thái độ thi đấu của mình. Tâm lý bạc nhược của họ, biết đâu đấy, lại là nguyên nhân khiến cho Hà Nội trở nên mạnh hơn. Nhưng nếu có nhiều đội như Viettel, thì tự nhiên, Hà Nội sẽ phải cạnh tranh nhiều hơn.

Chức vô địch của Viettel, vì thế, mang đến nhiều điều tích cực cho bóng đá Việt Nam.

Song Việt


    Được đăng bởi nhà cái Letou38.com

    Comments (0)

    Leave a Reply

    Your email address will not be published. Required fields are marked *